THANH TAM SCHOOL

Mô Tả Thực Trạng

Người khuyết tật có quyền ước mơ và hoài bão như mọi người. Vì vậy, họ luôn cố gắng vươn lên, vượt qua những hạn chế chức năng do khuyết tật gây nên để hoà nhập xã hội bằng chính khả năng và khối óc của mình.

 

Để tạo điều kiện người khuyết tật tham gia bình đẳng vào các hoạt động xã hội, sống độc lập, hòa nhập cộng đồng, thời gian qua nhà nước và chính quyền địa phương đã ban hành và triển khai một số chính sách quan trọng như:  

Pháp luật về người khuyết tật ra đời theo Lệnh về việc công bố Luật số: 10/2012/L-CTN của Chủ Tịch Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa việt Nam đã ký ngày 29/6/2012.

Quy định pháp luật về lao động là người tàn tật

Quyết định 07/QĐ-UB của UBND thành phố Đà Nẵng v/v chính sách trợ giúp các đối tượng bảo trợ xã hội”

Thành lập Hội người khuyết thành phố Đà Nẵng và phát triển mạng lưới hội viên đến cơ sở.

Phê duyệt kế hoạch 5 năm (2011 – 2015) trợ giúp người khuyết tật thành phố Đà Nẵng

Về chương trình hướng nghiệp tạo nghề cho người khuyết tật, Sở Lao Động TBXH đã có những chính sách hỗ trợ miễn giảm thuế cho các doanh nghiệp của người khuyết hoặc những cơ sở sản xuất tuyển chọn người khuyết tật vào làm. Trung tâm xúc tiến việc làm TP Đà Nẵng đã phối hợp với các quận huyện tổ chức hội chợ việc làm cho người lao động, tại đây người khuyết tật được ưu tiên tư vấn và giới thiệu việc làm phù hợp.

Thành viên Ban Chấp Hành của Hội người khuyết tật thành phố Đà Nẵng phần lớn là các doanh nhân. Đây là cơ hội thuận lợi để trường có thể hợp tác trong công tác đào tạo nghề cho thanh thiếu niên khuyết tật với phương châm “mỗi ngành nghề sẽ được một doanh nghiệp đở đầu”

Mô hình quản lý đối tượng và sống độc lập cho người khuyết tật đang được xã hội quan tâm, một số tổ chức phi chính phủ đã và đang phối hợp với chính quyền địa phương tổ chức nghiên cứu và áp dụng thành công ở một vài quận huyện thành phố Đà Nẵng.  

Mặc dù xã hội có những chuyển biến mang tính tích cực như vậy, nhưng công tác dạy nghề và việc làm cho thanh thiếu niên khuyết tật hiện nay vẫn còn một số hạn chế như sau:

Trợ giúp pháp lý và tư vấn dạy nghề và việc làm cho người khuyết tật chưa tổ chức đồng bộ và có hệ thống. Phần lớn người khuyết tật được học các nghề phổ thông đơn giản trong khoảng thời gian ngắn, thu nhập thấp và có nguy cơ thất nghiệp khi kinh tế xã hội có biến động.

Vì chưa được trang bị tốt về kỹ năng sống, phần lớn thanh thiếu niên khuyết tật còn nhiều mặc cảm tự ti thường khó chấp nhận khuyết tật của mình để vượt lên số phận. Nhận thức của gia đình và cộng đồng về quyền và nghĩa vụ của người khuyết tật chưa đầy đủ nên xem người khuyết tật như là một bộ phận phụ thuộc và có phần hạn chế khi các em tham gia học nghề và tìm việc làm.

Mặc dù trên địa bàn thành phố Đà Nẵng có hơn 51 cơ sở dạy nghề công tư dành cho Người khuyết tật, nhưng các cơ sở này chủ yếu đào tạo ngắn hạn hoặc nuôi dạy lâu dài mà chưa có kế hoạch định hướng đầu ra cụ thể. Vì vậy, công tác giới thiệu việc làm gặp nhiều khó khăn, nhiều em chưa có việc làm ổn định hoặc phù hợp với điều kiện bản thân

Công tác dạy nghề và việc làm cho người khuyết tật tuy đã được pháp luật và chính sách nhà nước đề cập nhưng phần lớn chỉ dừng lại ở định hướng, hoặc trợ cấp xã hội một phần cho người khuyết tật có hoàn cảnh khó khăn mà chưa tạo nên sự thay đổi tích cực và toàn diện. Người khuyết tật chưa được chăm sóc sức khỏe, phục hồi chức năng, học văn hóa, học nghề, việc làm, trợ giúp pháp lý, tiếp cận công trình công cộng, phương tiện giao thông, công nghệ thông tin, dịch vụ văn hóa, thể thao, du lịch và dịch vụ khác phù hợp với dạng tật và mức độ khuyết tật một cách đầy đủ như Luật Người Khuyết Tật đã nêu.

Một số địa phương đang áp dụng mô hình quản lý đối tượng và liên kết với một số ít trung tâm hướng nghiệp và doanh nghiệp tổ chức hướng dẫn và tạo việc làm phù hợp cho trẻ. Một số em đã có việc làm ổn định. Đây là mô hình cần được nghiên cứu áp dụng.

Hiện nay, nhà trường đang có khoảng 20 thanh thiếu niên khuyết tật sắp kết thúc chương trình học văn hoá và tương lai sẽ có nhiều em khác nữa, các em cần được định hướng nghề nghiệp để lập thân. Nhà trường cần sớm có một kế hoạch hướng nghiệp lâu dài để đáp ứng được nhu cầu cần thiết cho người khuyết tật và gia đình của họ.