THANH TAM SCHOOL

Quyền Bình Đẳng Cho Người Khuyết Tật - Phần 2

Bình đẵng khuyết tật

Trong 30 năm qua, người khuyết tật đã vận động và giành nhân quyền liên quan đến người khuyết tật. Ngày nay, phân biệt đối xử, thành kiến, thái độ tiêu cực, và ấn tượng với người khuyết tật đều không thể chấp nhận được và nhiều chính phủ trên khắp thế giới đang đáp ứng các kêu gọi đưa ra những pháp luật để thực thi việc này. Ví dụ, năm 1995 tại Anh quốc, Đạo luật phân biệt đối xử người khuyết tật trở thành pháp luật (tuy nhiên chúng tôi vẫn đang chờ đợi đạt quyền dân sự đầy đủ). Trong năm 1998, Đạo luật Nhân quyền đã trở thành pháp luật và trong năm 2003, ngôn ngữ ký hiệu Anh đã được chấp nhận như là một ngôn ngữ chính thức.

 

 Những biện pháp này tập trung vào việc loại bỏ phân biệt đối xử và thi hành các điều chỉnh cần phải được thực hiện trong xã hội (dịch vụ, tòa nhà, giao thông vận tải, nơi làm việc, khu vực bên ngoài, phương pháp truyền thông, thiết bị) để người khuyết tật có thể tiếp cận như mọi người.

Những mô hình khuyết tật

Phong trào khuyết tật địa phương, quốc gia và quốc tế đã định nghĩa lại các nguyên nhân gây bất lợi và bất bình đẳng được biết đến như là "mô hình y tế của khuyết tật “ và ”mô hình xã hội của khuyết tật”..

Mô hình y tế của người khuyết tật

 Mô hình y tế phân chia người khuyết tật theo:

Các trạng thái đặc biệt của cơ thể và những gì coi là 'sai' với nó;

Bạn không thể tham gia vì bạn không thể nhìn thấy, nghe, đi bộ hoặc giao tiếp;

Cần những giúp đở, thiết bị, trường học, nhà cửa đặc biệt

Cần chữa bệnh mới phù hợp với xã hội;

Nhận từ thiện và sự thương hại;

Là vai trò hài, và

Cần chăm sóc, phụ thuộc vào người khác và có một người theo ‘chăm sóc’.

Ví dụ, anh John 19 tuổi không thể đi đến trường đại học địa phương vì anh xử dụng xe lăn. Anh được đưa vào một trung tâm xã hội có thể đáp ứng với nhu cầu của anh hơn.  Mô hình y tế truyền thống này, tiêu cực và phân biệt đối xử vẫn còn tồn tại trong xã hội và đây là những gì chúng ta cần phải thay đổi nếu chúng ta muốn bình đẵng cho người khuyết tật.

Mô hình xã hội của khuyết tật

Mô hình xã hội của khuyết tật nhìn nhận rằng tất cả người khuyết tật có quyền thuộc về cộng đồng đia phương và được tôn trong.  Mô hình xã hội của khuyết tật định nghĩa suy yếu và khuyết tật như hai điểm rất khác nhau, và thách thức cách chúng ta nhìn con người và cách chúng ta nhìn xã hội.

Các định nghĩa như sau:

Suy giảm - 'bị mất hoặc hạn chế về chức năng thể chất, tinh thần và cảm giác’.

 

Khuyết tật - 'bị mất hoặc hạn chế những cơ hội ngăn ngừa những người có suy giảm tham gia trong đời sống thường ngày của cộng đồng với một mức độ bình đẳng với những người khác do thái độ tiêu cực và những rào cản vật chất và xã hội ".

Vì vậy, để phù hợp với những định nghĩa này, người ta có suy yếu, chớ không có khuyết tật. Người khuyết tật là những người bị phân biệt đối xử, có hoàn cảnh khó khăn, và bị người ngoài đối xử khác.

Chúng ta không xử dụng từ ngữ 'thân thể có khả năng' đề cập đến chức năng vật lý của con người. Từ ngữ thích hợp là ‘một người không khuyết tật hoặc người '.

Chúng ta sống trong một xã hội đã thất bại trong vấn đề đảm bảo tất cả nhu cầu của mọi người được lưu tâm đến.

Bằng chứng của điều này được nhìn thấy trong các tòa nhà với các bước thang và không  đoạn đường dốc, trường học đặc biệt cách ly trẻ em khuyết tật thay vì bao gồm chúng với các trẻ khác, và pháp luật không cung cấp quyền bình đẳng cho tất cả mọi người.

Điều này không có nghĩa là coi người có suy yếu ít quan trọng hơn hoặc điều trị y tế không cần thiết, nhưng một hạn chế hay khác biệt (bất cứ loại nào) không là lý do để gây bất lợi hoặc phân biệt đối xử.

Tất cả các tổ chức bây giờ phải làm việc phù hợp với mô hình xã hội nếu họ muốn bao gồm tất cả các mọi người trong xã hội và đáp ứng các trách nhiệm của mình theo Đạo luật phân biệt đối xử người khuyết tật.

Vượt qua rào cản chung

 Các rào cản mà người khuyết tật ở mọi lứa tuổi phải đương đầu và ngăn chặn họ tham gia đầy đủ trong xã hội thường được nhóm lại thành bốn khu vực - thái độ, môi trường, cách thức xã hội được tổ chức và ngôn ngữ.

Thái độ

 Đây là cách người khác nhìn hoặc đối xử với người khuyết tật. Điều này có thể đến từ thành kiến, sự thiếu hiểu biết, thiếu giáo dục, sợ hãi, và thiếu tự tin. Khi người khuyết tật không được coi như một cá nhân thì sẽ đưa đến những giả định về khả năng và chất lượng của họ.

Ví dụ, theo mô hình y tế, cô Susan có một khó khăn học tập tức là cô không thể làm việc hay sống trong căn hộ của riêng cô. Tuy nhiên, theo mô hình xã hội, Susan có quyền làm việc và sống với một sự hỗ trợ tại nhà riêng của cô.

Môi trường

Đường giao thông, vỉa hè và các tòa nhà được thiết kế và xây dựng lên mà không quan tâm đến nhu cầu của những người khác.  Lối đi đến các cửa hàng, các phương tiện giải trí, nơi làm việc và các phương tiện giao thông công cộng là những bất lợi cho người khuyết tật.

Ví dụ, theo mô hình y tế, cô Maggie, người xử dụng xe lăn toàn thời gian, không thể ngồi với bạn của mình ở nhà hát vì nơi dành cho xe lăn để ở một phần riêng biệt của nhà hát. Theo mô hình xã hội, nhà hát đảm bảo rằng Maggie và bạn của mình có thể ngồi gần với nhau.