THANH TAM SCHOOL

Quyền Bình Đẳng Cho Người Khuyết Tật - Phần 3

Cách tổ chức của xã hội

 Điều này liên quan đến cách các tổ chức và những người trách nhiệm thực hiện những chính sách, pháp luật và quyết định đã không để ý, đã loại trừ hay làm tiền trên người khuyết tật. Nó bao gồm những việc như các công ty tính phí nhiều tiền hơn cho những nơi nghỉ hè có lối đi cho người khuyết tật , ngôn ngữ ký hiệu không được giảng dạy trong các trường học, người khuyết tật được miêu tả một cách tiêu cực trên báo chí và truyền hình.

 

Ví dụ, theo mô hình y tế, Imran sử dụng ngôn ngữ ký hiệu và không được cung cấp một thông dịch viên trước tòa án xét xử về sức khỏe tâm thần của anh. Tuy nhiên, theo mô hình xã hội, Imran sẽ đương nhiên được cung cấp một người biết ký hiệu.

Ngôn ngữ

Ngôn ngữ có thể tạo ra một rào cản rất mạnh mẽ, nhất là khi đi kèm với sự thiếu hiểu biết, thiếu tôn trọng và quyền lực.  Những từ chúng ta xử dụng có thể phân loại người khuyết tật, bỏ họ qua một bên và dán lên họ một nhãn hiệu coi thường.

Ví dụ, trong mô hình y tế, ‘anh Tom không thể tự kèm chế, ông không bình thường '. Nhưng theo mô hình xã hội, "Tom đang làm những gì anh có thể làm theo cách riêng của mình.

Tất cả chúng ta có thể lấy trách nhiệm trong việc xử dụng những ngôn ngữ tôn trọng và nâng cao vị thế.

Những từ ngữ ưa chuộng theo mô hình xã hội

Người có khuyết tật về học tập cảm thấy từ ngữ tàn tật tinh thần rất là xúc phạm.  Họ thích từ ngữ ‘những người có khó khăn học tập '.

Trẻ em khuyết tật không có những cơ hội giống hoặc bình đẳng như những đứa trẻ khác cùng tuổi và do đó bị thiệt thòi. Từ ngữ ưa chuộng là 'trẻ em khuyết tật’.

Nhu cầu đặc biệt: Tất cả chúng ta ai cũng đặc biệt và tất cả chúng ta đều có nhu cầu khác nhau. Từ ngữ 'đặc biệt' được sử dụng để phân chia và cách ly trẻ em. Từ ngữ ưa chuộng là 'riêng' hoặc nhu cầu "cá nhân".

Những người đã có kinh nghiệm bệnh sức khỏe tâm thần không có một 'tên' gọi nào ưa chuộng.   Từ ngữ phổ biến nhất là 'người xử dụng' hoặc 'khách hàng’ dịch vụ sức khỏe tâm thần.  Từ ngữ 'người sống sót' không được sử dụng thường xuyên, do đó điều rất quan trọng là chúng ta cần tìm hiểu nhóm hoặc người chúng ta đang làm việc với thích được gọi như thế nào.

Người điếc thích từ ngữ ‘người khiếm thính’ hoặc 'khó nghe'.

Người mù thích từ ‘người khiếm thị’ hoặc ‘người thấy một phần'.

Những người mù và điếc thích từ ngữ' người bị suy giảm cảm giác kép'.

Những thân nhân, thành viên trong gia đình và bạn bè giúp không công thường được gọi là 'người chăm sóc.  Không nên nhầm lẫn với các nhân viên chăm sóc, làm việc và được trả lương để hỗ trợ người khuyết tật và trẻ em.

Người khuyết tật thích từ ngữ ‘ trợ lý cá nhân’ khi đề cập đến các nhân viên chăm sóc được trả tiền. Người  khuyết tật không cần phải được 'canh chừng' và 'chăm sóc', nhưng cần sự hỗ trợ và giúp đỡ từ những người cung cấp dịch vụ.


Từ ngữ "nhà vệ sinh khuyết tật’  là một từ thường được sử dụng và làm người khuyết tật cười.  Nhà vệ sinh không bị khuyết tật, hoặc nó có dể dàng cho người khuyết tật xử dụng hay là không.

 Xin nhớ - bạn nên tôn trọng sở thích của một người.  Ví dụ, nếu một người mù muốn tự coi mình là người khiếm thị thì hoàn toàn chấp nhận được. Tuy nhiên, nếu bạn nói chuyện với một số đông khán giả, thuộc nhiều thành phần khác nhau, tốt nhất nên xử dụng từ ngữ dễ  hiểu và được nhóm đó chấp nhận.

Trẻ em và những người trẻ khuyết tật

Thái độ đối với trẻ em khuyết tật vẫn cố định theo mô hình y tế.  Pháp luật và chính sách cần phản ánh cuộc sống của trẻ em khuyết tật đều có giá trị như cuộc sống của trẻ em không khuyết tật. Điều quan trọng là hãy nhớ rằng bất cứ hành động nào, quyết định, và sự lựa chọn cho cuộc sống của trẻ em phải được dựa trên nhân quyền của trẻ em. Điều này có nghĩa rằng tất cả trẻ em có quyền được đánh giá, ghi nhận và lắng nghe khi người ta đưa ra các quyết định có ảnh hưởng đến cuộc sống của các em.

Rào cản không cho trẻ em khuyết tật được bao gồm trong xã hội có thể xảy đến từ sự thiếu thông tin liên lạc, thiếu hiểu biết, thái độ không chính xác, sợ hãi, giới hạn thời gian và thiếu đào tạo liên quan đến khuyết tật và bình đẳng.  Cũng rất quan trọng để thay đổi những thành kiến sai lầm rằng tất cả các trẻ em khuyết tật đều xử dụng xe lăn, cần học trường đặc biệt và sẽ không bao giờ có thể tham gia vào các hoạt động với trẻ không khuyết tật một cách bình đẳng.

 Khi giao tiếp với trẻ em khuyết tật, bạn nên biết các em thích cách giao tiếp nào - bằng lời nói, viết, Makaton, ngôn ngữ ký hiệu, hình ảnh hoặc qua ngôn ngữ cơ thể. Điều này có nghĩa là bạn sẽ biết các em nhanh hơn để hiểu và chia sẻ.

Xử dụng những câu đơn giản và kèm theo những gì bạn đang nói với những dấu phù hợp với nhu cầu của các em. Khi đưa ra những hướng dẫn, hãy chia thành nhiều bước nhỏ và kiểm tra rằng đứa trẻ đã hiểu.

Trẻ em khuyết tật không muốn được đối xử như 'khác' hoặc 'đặc biệt'. Các em chỉ muốn được đối xử giống như trẻ em không khuyết tật.

Các hoạt động cần phải được điều chỉnh để mọi người có thể tham gia. (Điều này cũng quan trọng đối với trẻ em không khuyết tật). Một số trẻ em khuyết tật có thể cần hỗ trợ thêm từ người lớn để tham gia, nhưng điều này không nên trở thành một rào cản.

Điều quan trọng phải hiểu mức độ tập trung của trẻ em khuyết tật trên phương diện từng ngày.

Trẻ em khuyết tật cần phải có một không gian mở và an toàn để các em có thể được tự do và an toàn cùng lúc.  Hiểu biết nhu cầu cá nhân và hy vọng của một đứa trẻ sẽ giúp trẻ có thể học hỏi và tham gia trong quá trình phát triển này.

Có một giả thuyết rằng tất cả  trẻ em điếc hoặc khiếm thính hoàn toàn không nghe được, và trẻ em khiếm thị hoặc tầm nhìn kém không nhìn thấy gí hết. Như với bất kỳ suy giảm nào, phạm vi và mức độ thính giác và thị giác khác nhau rất nhiều.

Giúp cho tất cả các trẻ em khuyết tật được hoàn toàn bao gồm có thể được xem như là một công việc vĩ đại. Tuy nhiên, có nhiều cách có thể được xử dụng để đảm bảo rằng tất cả các hoạt động bao gồm tất cả các trẻ em, bất kể về sự suy giảm nào.

Người trẻ khuyết tật nói:

     "Tôi chỉ muốn được chơi với bạn bè.  Họ không quan tâm vì tôi xử dụng dấu hiệu và tất cả bạn bây giờ đều có thể đánh dấu rất nhiều”.

      "Thật là bực bội vì giao thông không dể dàng cho người khuyết tật nên cha tôi luôn luôn phải chở tôi đi mọi nơi. "

      “ Vì chị tôi đi đến một trường học thường nên chị có rất nhiều bạn bè. Tôi được đưa đi học trường ở xa nên khi tôi trở về nhà vào các ngày nghỉ, tôi không biết bất cứ ai”.

      “Người ta đã nói với mẹ tôi rằng tôi sẽ không bao giờ có thể đi thi hoặc có một sự nghiệp. Tôi đã chứng minh họ hoàn toàn sai lầm vì tôi đã được nhận vào trường đại học để sửa soạn lấy một bằng cấp”.